Để phục hồi sau chuỗi ngày dính mắt vào màn hình và dồn máu lên não hơn 10 tiếng mỗi ngày vì công việc, sáng hôm nay mình và Cao Huy quyết định dậy thật sớm để đi tới Eo Gió hồi máu.
Nội dung chuyến đi rất đơn giản: dậy sớm, mặc quần áo và đi. Mình từng không thích ở chung cư, nhưng giờ mình thấy nó khá là nhẹ đầu: mở khoá vân tay thay cho chìa khoá, những dịch vụ có sẵn, sự tự giác yên tĩnh (nếu không thì bị bảo vệ gõ cửa). Thang máy siêu nhanh đến nỗi mình đi xuống tầng 1 rồi nhưng quyết định chạy lên lầu lại để uống 1 ly nước trước khi đi xong xuống lại không mất quá 2 phút . Có lẽ mình hợp với sự tiện nghi này hơn là một nông trại tự cung tự cấp.
Theo kế hoạch thì mình sẽ đi ngược về hướng Cao Huy chạy xe máy tới và cả 2 sẽ gặp nhau ở đâu đó dọc đường. Và thực sự nó đã diễn ra như vậy, quả là 1 khởi đầu suôn sẻ. Trừ việc nó quên mang theo mũ bảo hiểm cho mình và mình đã phải đi trần trụi như vậy suốt cả chuyến đi. Mình thường xuyên phải nhắc nhở Cao Huy về việc đi chậm lại và phải phụ giúp ông em coi xem có xe tải nào đang tới không. Được cái Huy Pumpa có 1 bờ vai khá rộng, che gió được cho Timon Phát nên cảm giác bất an cũng được giảm bớt phần nào. Khi qua cầu Thị Nại, mùi cây cỏ trong sương đêm làm mình cảm thấy thảnh thơi.
Địa điểm du ngoạn ngày hôm nay là một mõm núi ở phía sau Eo Gió. Để đi được tới đó phải đi từ trung tâm thành phố khoảng 15km, con đường khá quen thuộc mặc dù xa. Trước khi tới nơi mình có đi ngang qua 1 làng chài đã được xây sửa lại để phục vụ cho mục đích du lịch. Khá là sạch sẽ và giống Santorini (mình chưa đi tới đó bao giờ), điều này càng làm mình tin rằng vì tiền con người có thể sống văn minh hơn. Đi tới bậc thang xuống bãi biển là nơi phải ngừng xe máy, ban đầu Huy định để xe máy ngay chỗ bậc thang đó nhưng khựng lại 1 chút rồi quyết định “gửi nhà dân”. Chính xác hơn là nó để xe máy ngay trước cửa nhà của ai đó, để đó ngay ngắn như thể đó là chiếc xe của gia đình họ và quay đi.
Biển Nhơn Lý là nơi đối với mình dù có đẹp nhưng cái nào cũng giống cái nào, lúc trước mình cũng đi tới một chỗ khác nhưng nhìn ih chang chỗ này. Tụi mình đi tới một cái cầu thang tựa núi, đó là nơi bắt đầu của một con đường mòn dẫn đến mõm núi. Lúc đi trời tối thui nên 2 đứa phải mở đèn pin điện thoại lên soi đường. Đi được 1 lát, gặp được mấy con dê núi với cái mùi dê đặc trưng. Cao Huy nhìn thấy trước mà chưa xác định được nó là cái gì nên giật mình sợ, mình thấy bọn nó dễ thương cực kì - thật tiếc khi những con vật này sẽ bị giết thịt và trở thành những món ăn ngon lành. Đường mòn này tuy sơ sài nhưng được cái khá gọn đẹp, phần đường đi được dọn sạch cỏ, chắc đây là công sức của mấy thành viên trong hội nhóm Facebook Non nước Bình Định - chỗ đã chỉ Cao Huy địa điểm này để nó chỉ lại mình.
Chỗ này lúc trước chắc là chốt biên phòng, trên đường đi mình thấy có vài cái lô cốt bỏ hoang. Mình ngậm ngùi tưởng tượng đến sự tàn khốc đã từng diễn ra ở nơi hoang vu lặng thinh này. Tiếng dế kêu, lá cây xào xạt, tiếng sóng biển dập dìu, tiếng động cơ thuyền đánh bắt gần bờ tạch tạch tạch tạch tạch tạch lấp đâỳ khoang đầu mình đưa mình ra khỏi những suy nghĩ rùng mình để quay trở về với thực tại. Lúc mình thấy mõm núi là 4:40 - khá sớm vì cả 2 hai đã ý thức giữ lời hứa và tôn trọng thời gian của nhau.
“Giờ mình ngồi đây, đợi trời sáng một chút rồi hẵng leo ra kia. Trời đang tối lắm, leo ra đó không được” - Huy nói. Hai đứa ngồi xuống và ngắm nhìn bầu trời. Trời tối nhưng phía chân trời đã có một viền hồng nhạt nhạt gợi ý cho người xem biết đâu là phía Đông. Thoát khỏi ánh đèn đô thị, đôi mắt đã phát hiện ra những vì sao. Đẹp quá, bầu trời hiện lên sinh động chứ không chán ngắt như những buổi tối khác. Tụi mình ngồi và nói chuyện với nhau về kính viễn vọng tự làm, những tiên đề xưa cũ liên quan đến thiên văn của những nhà hiền triết Hy Lạp, tương lai của nhân loại sẽ vượt ra khỏi Trái Đất, nguồn gốc của loài người, sự áp đảo của văn hoá hiện đại phương Tây và sự thất truyền của tri thức phương Đông, dừng lại một chút, về cuộc sống của người ngư dân trên chiếc thuyền trước mặt, cuộc sống cá nhân của mỗi người, những người bạn cũ, loáng thoáng một chút về tiền bạc. Rồi trời sáng hẳn, đoạn đường tới mõm núi hiện ra nhấp nhô rõ ràng, không còn là một vệt đen liền mạch nữa.
Việc mình làm đầu tiên khi trời sáng là đi tè vì ly nước ở đoạn 1 đã chuyển hoá từ lúc chuẩn bị ngồi ngắm sao rồi. Mình không đi sớm hơn là vì sợ thất lễ với những linh hồn xung quanh đó, dù sao buổi tối cũng là lúc họ hoạt động. Lúc quay ra thì Cao Huy đang bò được nửa đường rồi nên mình tranh thủ lạch bạch theo sau. Đá ở mõm núi lởm chởm lại còn có thêm những bụi xương rồng gai dài nữa. “Sao lại có cây xương rồng ở đây? Ai trồng nó?” - mình thắc mắc. “Bình thường người ta sẽ giải thích là do chim ăn rồi nhả hạt xuống” - người còn lại trả lời. “Con chim nào ăn cây xương rồng này chắc cũng mù mắt” 🤷♂️. Trời lúc này đã sáng bừng với những mảng gradient cực tinh vi nhưng mà mặt trời vẫn chưa lộ diện, và cả hai lại ngồi chờ, góc nhìn giờ đã rộng hơn mở ra một bức tranh hùng vĩ ngay trước mắt với vô vàn tiểu tiết. Bức tranh to đến nỗi lá cờ gắn trên chiếc thuyền đang chạy ở đằng xa nhìn như lá cờ giấy mình hay cầm mỗi khi trường tiểu học của mình có lễ lúc còn nhỏ. Vài chú chim Én lượn thành vòng tròn trên bầu trời làm mình nhớ tới đứa con trai cùng tên đang cuộn tròn say giấc ở nhà. Vài toà nhà sang trọng nằm vừa ngay sau những thuyền thúng thô sơ của ngư dân. Tiểu tiết mình thích nhất thì thật khó để mô tả, khó ở chỗ là mình không biết làm sao để tả nó đẹp hơn những cái khác nhưng mà nó là một thác nước nhỏ trên một tảng đá được cung cấp nước từ những cơn sóng đổ ập vào. Dòng nước chảy ra đầy bọt trắng xoá, không đều đặn nên có đôi chút bất ngờ.
Và rồi ngay chính giữa bức tranh, ngay chỗ lõm giữa 2 ngọn núi ngay trước mặt, một vệt đỏ hồng đào xuất hiện. Mình nhận ra đây là cơ hội để mình quan sát trọn vẹn một lần mặt trời mọc, không ngủ quên, không quay lưng, không mất tập trung, không xem nó là một điều nghiễm nhiên. “Một cách chánh niệm” - mình nói với Huy. Ông mặt trời lúc này thật dễ chịu, không hề chói loá và chậm rãi xuất hiện. Mình chăm chú quan sát, nó thật hay: dù không thể nhận ra sự chuyển động của quá trình mọc nhưng rõ ràng là mình thấy mỗi lúc quả trứng lại trồi lên một ít. Ánh sáng từ quả trứng tăng lên, mình nheo mắt lại để nhìn tiếp. Mình cảm nhận được tia nắng ấm, gió thổi trên mặt, tiếng sóng vỗ hiền hoà và tiếng lá cây hò reo, những vết sần sùi trên tảng đá mình đang bám lên để nhìn thẳng vào mặt trời. Giây phút cả vành mặt trời không bị che bởi 2 ngọn núi nữa, bất chợt mình đã cười thành tiếng. Sự ám ảnh thường trực về cái chết lúc đó cũng không làm mình sợ nữa, mình không giải thích được. Một sự thư giãn trọn vẹn.
“Chà.. đã quá, mà nó nhanh hơn tui nghĩ. Bạn có thấy vậy không?”
“Cuộc đời cũng vậy đó”
