Nói ngắn gọn thì Cầu Đất gần với tưởng tượng của mình về Đà Lạt hơn chính Đà Lạt.
Đường đẹp, dễ đi mặc dù có những đoạn cua trái xong cua phải liền và phải chia sẻ giao thông với xe container nhiều. Sẽ rất tiện nếu có oto.
Thời gian đi từ Chợ Đà Lạt đến đó cỡ 45km, nếu muốn tới miếng đất mình góp tiền mua thì thêm 10km nữa. Nói chung là xa nhưng không quá xa, sẽ hơi vất vả nếu di chuyển giữa 2 nơi mỗi ngày. Lúc đi mình đi vào ban ngày nên chưa đánh giá được con đường này sẽ ra sao lúc về đêm.
Nhiệt độ đi vào trưa tháng 12 vẫn lạnh qua mức chịu đựng bình thường của mình, đi mà buốt cả 2 bàn tay và nhức tai. Có thể ở trong cái lạnh này lâu dài thì sẽ không còn dễ chịu nữa (hoặc quen dần với nó 🤷♂️).
Cảnh quan của Cầu Đất như bước ra từ 2 phim anime mình thích: Vùng đất linh hồn và Hàng xóm tôi là Totoro - rừng thông cao lá kim xum xuê, bức tường rong rêu vẫn tự giác nở hoa, những ngôi nhà tựa vách núi với lối đi bậc thang dài gấp khúc. Có một hình ảnh cực dễ thương mà mình quên chụp lại: khi mình vừa qua cầu, có một ngôi nhà lọt thỏm dưới đất đang phơi 4 chiếc giày Thượng Đình trắng tinh ngoài sào. Tất cả yếu tố kết hợp với nhau tạo thành một Cầu Đất cực thư giãn và êm đềm. Lần quay lại tiếp theo mình sẽ mở bài Một ngày hè và đi bộ quanh Cầu Đất, nhất định.
<aside> ✏️ P/s: lúc về nghe bản gốc của bài này thấy hơi sôi nổi, bản Kalimba giống vợ mình thường đánh sẽ hợp không gian ở đó hơn.
</aside>
Chiều đi về thì mình phát hiện ra có ông già đứng bên đường bán mật ong có nuôi hai con chó, vì con chó con chạy ra đường mà mình đi chậm lại và nhìn thấy xe bán mật ong. Thật dễ để thấy được sự khác biệt khi ông cho phép mình nếm thử mật ong nuôi và mật ong rừng trước khi đưa ra quyết định. Và mình đã chi nhiều hơn để lấy chai mật ong rừng, chúc mừng ông bán hàng haha.

Con chó tiếp thị mật ong, đệ ông bán mật ong
Hình thức kinh tế chính ở cầu đất là nông nghiệp. Đi dọc đường sẽ dễ dàng thấy những ngôi nhà dựng lên để treo gió hồng, tấm bạt phơi hạt cà phê và những nhà kính trồng hoa và dâu tây. Nghề nghiệp của anh Mỹ - 1 người bạn mình mới quen trong chuyến đi lần này cũng là nông dân. Anh trồng hoa và cà phê, và làm một vài công việc khác vào lúc rảnh. Nghề nông dân là một nghề vất vả, nhiều rủi ro mà còn không phải là một nghề hào nhoáng. Chả trách sức hút của nó lại kém đến vậy mặc dù vai trò của nông nghiệp là cực kì quan trọng.
Quay lại vấn đề về Cầu Đất, mặc dù cuộc sống đơn giản như vậy nhưng người dân ở đây đang gánh chịu một vấn đề đang dần lớn lên khi họ phải chia sẻ chung một không gian với khách du lịch và dân di cư công nghệ (mình là cả hai loại đó) - Giá đất tăng lên siêu ảo, vật giá của các ngành dịch vụ ngang với các đô thị lớn và nhiều luật ngầm, những tiêu chuẩn mới của thế giới hiện đại khiến cuộc sống đang yên bình bị khuấy động. Như cách anh Mỹ nói - “đồng tiền ở đây bị LÀM mất giá kinh khủng” - nó giống với lúc mình thấy họ hàng của mình từ Mỹ về Việt Nam đi du lịch vậy nhưng lần này sự chênh lệch về sức tiêu tiền đó tràn đến cả lĩnh vực bất động sản, thủ tục quan liêu và mức sống trung bình của cả 1 khu vực. **Và sớm thôi, có thể sẽ rất ít nông dân Cầu Đất cản lại được sức hút của đồng tiền để bán đi đất canh tác của họ.
<aside> ✏️ P/s: hôm qua sau khi đọc bài viết từ woke salaryman mình biết được một từ để mô tả hiện tượng này, gọi là gentrification - sự tăng trưởng đột ngột giá trị của một khu dân cư. Trong bài viết mô tả nhân quả của hiện tượng này và lý giải sự bất bình đẳng về mặt tài chính trong xã hội, đáng đọc 🤌.
</aside>